BOOKS & FILM

[Review film] – WHIPLASH not “Good Job”

Nhạc Jazz là một thể loại âm nhạc được sản sinh trên đất Mỹ, bởi cộng đồng người châu Phi vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20.

Play it: http://mp3.zing.vn/album/Whiplash-OST-Jon-Hurwitz-Tim-Simonec/ZWZB9Z9A.html

Mất 5 phút để hồi tưởng và viết lại suy nghĩ này, và hơn 100 phút để xem và cảm nhận bộ phim. Với những bộ phim âm nhạc, thì chính âm nhạc là thứ dẫn dắt cả bộ phim. “WHIPLASH”  là bộ phim mà mỗi phút trôi qua, nó làm nhịp tiếng thở của tôi không ngừng tăng lên, dẫn dắt theo tiếng trống của Neyman. Tôi thấy mọi người có những so sánh giữa “WHIPLASH” với “BLACKSWAN” ồ tiếc là tôi chưa một lần biết tới “BLACKSWAN”, nhưng tôi tin “WHIPLASH” là một bộ phim hay, và không làm bạn thất vọng. Ở nước mỹ đã từng có một thời đại cuồng bộ, bạo lực vội vã, với họ “Tiền” và “Danh vọng” là tất cả, và chúng được gói gọn trong nhịp điệu, ca từ của nhạc Jazz nơi bạn sẽ tìm thấy trong WHIPLASH.

Nếu bạn là người đã từng một lần nghe nhạc Jazz, ắt hẵn bạn sẽ liên tục lâm vào trạng thái thở gấp, mất sức và căng thẳng. Bởi chúng ta đã quen với sự chậm chạp, và thứ âm nhạc hờ hững rẻ tiền mà người ta gọi là “GOOD-JOB”.

Tinh thần của bộ phim này đơn giản như những bộ phim khắc họa những nghệ sĩ điên cuồng nổi loạn mơ mộng, nhưng cũng bao quanh bởi sự khắc nghiệt để tạo nên sự “VĨ ĐẠI”. Và họ chưa bao giờ dừng chân tại điểm gọi là “Tốt”.

Bắt đầu phim là những tình huống dễ đoán, đạo diễn để cho cảm nhận người xem trôi theo âm nhạc, cho tới khi Neyman rời học viện, Fletcher trở thành người chỉ huy dàn nhạc trong đêm nhạc JVC. Đây dường như là cú trick vào tâm trí người xem, khi có một sự thay đổi bắt ngờ tất cả đều mong sẽ có 1 happy ending, còn đạo diễn lại muốn bộ phim kết thúc bằng 1 bad ending…

Don't say

Tất cả chỉ là sự suy đoán… bằng cái kết mở mọi người chỉ còn cảm nhận thấy tiếng trống vồn vã, dàn hợp xướng cùng kèn trumpet… không có tiếng vỗ tay, chỉ là sự đối mặt giữa trắng và đen, của Terrence và Andrew. Bên trong âm nhạc là nhịp tim, là tiếng thở dài, giọt mồ hôi và máu, nơi đây không tồn tại sự lùi bước. Dường như xuyên suốt bộ phim là sự xuất hiện giữa trắng và đen, sự đấu tranh và bùng nổ, kẻ chịu đựng và người vượt lên… Họ không ngừng bị dồn nén xuống phía dưới, nhưng họ cũng không ngừng vươn lên với mong muốn trở nên “VĨ ĐẠI”.

Có lẽ điều tôi muốn truyền đạt, đó là hãy xem bộ phim nay khi bạn đã bóp nghẹn hơi thở của mình trong từng cảnh quay, đừng để sự phân tâm làm ảnh hưởng tới bộ phim. Là lời nhắc nhở bản thân về việc không ngừng vươn lên khỏi sự “Tầm thường”, bởi nó sẽ bóp nát sự vĩ đại của bạn. Bạn sẽ không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc giai điệu của một nền công nghiệp, một thứ nghệ thuật nước Mỹ, với một cái tên “Thời đại nhạc Jazz” và không có sự VĨ ĐẠI nào dễ dàng mà không đánh đổi, là thời gian, sức khỏe, sự bình thường của xã hội, và đôi khi cả mạng sống của mình.

Andrew sẽ trở thành một huyền thoại sánh ngang với Buddy Rich, với Andrew cái chết ở tuổi 36 vì nghiện ngập, nhưng còn được nhắc tới trên bàn ăn 50 năm sau, không đáng sợ bằng cái chết ở tuổi 90 mà không ai biết đến.

Link Phim:  http://movies.hdviet.com/phim-tay-trong-cu-phach-whiplash.html 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s